Năm 2019, mục tiêu giảm tỷ lệ hộ nghèo vẫn đạt yêu cầu đề ra. Nhưng để giảm nghèo bền vững thì việc giải ngân vốn thực hiện Chương trình mục tiêu quốc gia (CTMTQG) giảm nghèo bền vững cần phải được các địa phương thực hiện.
Nếu biết khai thác đúng tiềm năng, nhất là những sản phẩm đặc trưng thì nhiều địa bàn có điều kiện kinh tế - xã hội đặc biệt khó khăn vẫn có những lợi thế nhất định trong giảm nghèo và xây dựng nông thôn mới (NTM).
Phát huy nỗ lực vươn lên thoát nghèo của người dân là một trong những giải pháp then chốt để phát triển bền vững vùng DTTS và miền núi. Điều này đòi hỏi phải có những thay đổi căn bản trong thiết kế các chính sách giảm nghèo.
Trong những năm qua, Ngân hàng Chính sách xã hội (NHCSXH) đã chủ động thực hiện tốt nhiệm vụ chính trị mà Đảng, Chính phủ ủy thác trong công tác tín dụng CSXH, hiện thực hóa quyết tâm của Đảng và Chính phủ trong Chương trình mục tiêu quốc gia giảm nghèo, đưa Việt Nam phát triển bền vững.
Thời gian qua, để giảm nghèo vùng DTTS và miền núi, một hệ thống chính sách đã được ban hành, nguồn lực bố trí thực hiện cũng không hề nhỏ. Nhưng do hầu hết các chính sách mới chỉ tiếp cận ở góc độ hỗ trợ nên kết quả giảm nghèo còn thiếu bền vững. Đề án tổng thể phát triển kinh tế-xã hội được Chính phủ giao Ủy ban Dân tộc xây dựng, trình Quốc hội tại kỳ họp thứ 8 sắp tới thay đổi cách tiếp cận chính sách, từ hỗ trợ sang đầu tư phát triển, đem lại nhiều kỳ vọng mới trong công tác giảm nghèo bền vững vùng DTTS và miền núi.
Mặc dù kết quả giảm nghèo thời gian qua là rất khả quan nhưng đi kèm với đó là tình trạng tái nghèo, nghèo phát sinh cũng đang có chiều hướng gia tăng. Một trong những nguyên nhân dẫn đến tình trạng này là việc các địa phương đang chạy theo tỷ lệ hộ thoát nghèo.
Cùng với nguồn lực Nhà nước, công tác giảm nghèo bền vững đã và đang được người dân chung tay thực hiện. Nhờ đó, hết năm 2017, tỷ lệ hộ nghèo bình quân cả nước giảm xuống dưới 7%, giảm 1,5% so với cuối năm 2016. Đây là nền tảng vững chắc để triển khai chương trình trong năm 2018 và những năm tiếp theo.